Hôm nay là ngày lập xuân. Cây cối khắp nơi đang đâm chồi nảy lộc, còn tại Hà Nội giờ phút này lại là bãi chiến trường của những gốc cây cổ thụ bị đốn hạ một cách tàn bạo và không thương tiếc. Tôi ở xa, theo dõi tin tức mà thấy bí bách vì không thể tham gia trực tiếp cùng mọi người nói lên tiếng nói của mình. Xin đành viết ra đây để chia sẽ góc nhìn của mình về những biến chuyển tiêu cực trong thời gian gần đây của thành phố Hà Nội.
Trong quá trình học hai năm qua về thiết kế đô thị, giải những bài toán về thiết kế đô thị tại một đô thị trẻ như Montreal. Mục tiêu của các nhà chuyên môn đặt ra luôn là làm sao để khiến thành phố thân thiện hơn với người đi bộ, làm sao để thành phố xanh hơn và dễ sống hơn. Trong đó có nhiều công cụ được sử dụng từ vĩ mô đến vi mô. Vĩ mô là loại bỏ đường cao tốc trên cao, phủ mái đường cao tốc dưới ngầm, nhằm liên kết thành phố trên một mặt phẳng, tăng khả năng tiếp cận và kết nối các khu ở khác nhau trong thành phố. Đi kèm với nó là những kế hoạch phủ xanh thành phố từ những quy mộ nhỏ nhất. Vì là đô thị trẻ, Montreal chưa có nhiều cây xanh lớn, cả giới chuyên gia đô thị đang phát sốt vì phương pháp trông cây chưa khoa học, thiếu đất khiến cho cây trong thành phố trở thành Bonsai, không lớn được quá 5m. Những đồ án sinh viên, và cả những đồ án do chuyên gia đề xuất đều đi kèm với kế hoạch trồng cây lâu năm, nhìn không gian với góc độ thời gian để có chiến lược trồng cây. Trồng cây bây giờ để 20, 30 năm sau cây có thể phủ tán và làm đẹp không gian.Trong tất cả những đồ án này, những đại lộ phủ đầy cây cổ thụ như tại Paris hay Barcelona, luôn là những ví dụ điển hình được đưa ra coi như mục tiêu hướng tới.
Tôi nhớ trong bài thuyết trình về lịch sử các đại lộ trên thế giới, tôi có trình chiếu một vài hình ảnh về những đại lộ phủ xanh cây của Hà Nội với sự tự hào khôn siết. Ở cái xứ châu Á xa xôi đó, chúng tao cũng có cây cổ thụ như Paris. Quả thật Hà Nội rất may mắn vì được những quy hoạch gia Pháp giới thiệu khái niệm đại lộ đô thị với nhiều dáng dấp khác nhau. Những đại lộ xây trên vết tường thành cũ như Hoàng Diệu, Phan Đình Phùng có vai trò như một không gian dạo bộ quanh hoàng thành nổi tiếng với vỉa hè hai hàng cây râm mát quanh năm. Khái niệm đại lộ này sau này được tiếp tục phát huy bởi các quy hoạch gia thời xã hội chủ nghĩa với những công trình để đời như đập Thanh Niên, đường Lê Duẩn nối với công viên Thống nhất. Những tuyến đại lộ xuyên tâm liên tiếp được xây dựng với dáng dấp của các đại lội thời Pháp như đường Giảng Võ, đường Nguyễn Trí Thanh. Tôi luôn cảm thấy tự hào vì mặc dù phát triển với phong cách hữu cơ, Hà Nội vẫn luôn có những trục xương sống xanh và đẹp vừa tạo những tuyến giao thông hiệu quả trong thành phố nhưng lại có cây xanh, loại bỏ hiệu ứng bê tông hóa như các đường cao tốc trong trung tâm các thành phố Bắc Mỹ.
NHƯNG, hãy cùng nói về những chuyển biến gần đây của Hà Nội, khiến tôi càng ngày càng cảm thấy mơ hồ và hoang mang về tương lai của thành phố. Đầu tiên phải nói đến mốt xây cầu vượt. Trong khi các nước trên thế giới đang ra sức đấu tranh, đầu tư tiền của để loại bỏ cầu vượt, đường cao tốc trên cao để tạo kết nối cho thành phố. Tại Boston, cả một búi đường cao tốc trên cao đã được hạ thổ và xây dựng công viên cho thành phố. Tại Montreal, hai đường cao tốc lớn Bonaventure và Ville Marie chạy qua trung tâm thành phố một trên cao, một đào hầm đều đang được tích cực đẩy mạnh để san bằng nhằm cải tạo bộ mặt thành phố. Còn ở Hà Nội, cầu vượt siêu tốc được coi như một phát minh vĩ đại, một giải pháp tối ưu cho giao thông thành phố, và thế là thành phố đưa ra chỉ tiêu, trong một tuần phải xây 10 cái, sau khi xây xong lãnh đạo đi khánh thành, báo chí tán thưởng vì đạt chỉ tiêu, từ nay hết tắc đường. Nhưng họ có biết đâu, mỗi cây cầu xây lên là một rào cản vẽ ra giữa các khu phố, chắn tầm nhìn, làm hỏng đi những con đường mà bao lâu chúng ta tự hào xây dựng. Nhưng cái này, tôi luôn thầm nghĩ, nếu xây siêu tốc thì chắc cũng phá siêu tốc được. Một ngày nào đó, các bác nghĩ đến tiện nghi cho người đi bộ, nghĩ đến vẻ đẹp thành phố mà muốn phá đi thì cũng chưa muộn.
Còn cây cổ thụ thì sao??? Rất tiếc không có loại cây nào gọi là cây siêu tốc. Như tôi đã nói ở trên, để thiết kế ra một tuyến phố, một công viên xanh, phải nghĩ trước cả mấy chục năm, nghĩ cho con cháu chúng ta, chứ chúng ta có khi chưa được hưởng bóng mát đó. Các nhà quy hoạch gia từ Pháp đến Xã hội chủ nghĩa đã nghĩ cho chúng ta, đã quy hoạch những đại lộ đầy bóng mát cho chúng ta, vậy mà giờ đây chúng ta phủ nhận tất cả, chúng ta xổ toẹt. Đương nhiên, thành phố phát triển, và khái niệm đại lộ đô thị cũng đã thay đổi. Đại lộ tại Paris trước đây dùng để dạo bộ, đi xe ngựa và vì thế vỉa hè rộng, đường hẹp, cây trồng ba hàng, năm hàng, bảy hàng. Sau này thành phố phát triển, xe ô tô xuất hiện, thành phố trở nên đông đúc và những đại lộ đó cũng phải thay đổi để đáp ứng như cầu. Đường được mở rộng, vỉa hè thu hẹp, vỉa hè được chia ra để cho tuyến đường tiếp cận phía trong, nhưng những hàng cây luôn bất biến, họ thiết kế lại đường dựa trên những hàng cây sẵn có, và chặt cây chưa bao giờ là giải pháp được ưu tiên. Còn chúng ta thì sao, chúng ta chạy tàu điện trên cao, chúng ta mở đường và thế là cái gì cản trở là chúng ta cắt, chúng ta chặt. Cây xanh trên bản vẽ chỉ là một cái hình tròn, vướng quá thì xóa đi thôi, đúng không? Họ biết đâu mỗi hình tròn đó là vài chục năm tích lũy, là một cuộc đời, nếu xóa đi sẽ không thể lấy lại được.
Ừ thì thôi, dù sao mất cây, nhưng mình cũng còn được cái tàu điện. Còn vụ 6700 cây mới đây thì sao? Mất cây dân được gì, dân được những buổi trưa hè phơi mặt ra đường 40 độ C không một chỗ trú chân khi dừng đèn đỏ, dân được một thành phố sa mạc ngột ngạt khói bụi, một thành phố trơ trụi không còn dấu ấn, không còn bản sắc. Các bác được gì, các bác được tiền chặt cây, các bác được tiền trồng cây mới, các bác được tiền bán gỗ (Các bác ở đây, mình không biết là ai, chỉ nói rất phiến diện thế thôi). Thật sự tôi rất muốn tìm một góc nhìn đô thị học để viết về 6700 cái cây này. Tôi muốn phản bác lại ý tưởng chặt cây điên rồ này với những luận điểm khoa học, nhưng quả thật tôi không thể tìm ra được, vì việc chặt cây này không hề dựa trên bất cứ một logic nào về đô thị học hay về cảnh quan. Tôi chỉ biết nói cây cũng như con người, có quyền được sống. Không thể vì cây bị cong cành, mối mọt mà chặt cây, cũng như không thể vì người ta có chấy có rận, người ta bị chân vòng kiềng mà giết người ta. Và tôi rất tự hào về người dân Hà Nội với những chiến dịch online và offline dũng cảm đứng lên chống lại những quyết định sai trái. Đây chính là một minh chứng rõ ràng rằng thành phố Hà Nội là của dân, và dân có tiếng nói, dân bảo vệ thành phố khỏi những quyết định ngông cuồng của lãnh đạo.
Tôi nhớ năm 2012 có trận bão to, cây đổ khắp nơi, cây bàng cạnh nhà cũng ra đi, lòng buồn man mác không biết làm gì, lúc đấy lên mạng tìm cách cứu cây đổ mới ngây thơ chứ. Giờ này, ai sẽ cứu những cây đã bị đốn ngổn ngang ở Hà Nội. Thôi thì các em ra đi thanh thản về nhà làm giường làm tủ cho các bác, nhớ hiện hồn dọa ma, tẩy não cho các bác khỏi những ý tưởng hoang đường để Hà Nội còn là Hà Nội.